Mon. Oct 3rd, 2022
Sông hay sông?

Tiếng Việt thường có vấn đề, mà vấn đề đầu tiên là chính tả. Một tác phẩm văn học thường được xem xét kỹ lưỡng vấn đề đó trước, sau đó từ suy luận, người ta nhanh chóng chuyển sang suy luận để nhận xét về cả một tác phẩm.

Bức thư “hiện hành” đẹp “dòng” ví dụ: sông hay sông? Dòng dõi hay dòng dõi?

Bởi vì ngôn ngữ đôi khi có thể thay đổi, đưa vào “khuôn mẫu” cũng khó, nhưng người bình thường lại dễ dãi, cứ căn cứ vào cách viết của người đi trước, rồi cứ thế mà viết. “linh hoạt”, quy ước nên cứ dùng nhiều để … đúng True-False có những trường hợp thực sự rất khó nói.

Bạn đang xem: Dòng sông hay dòng sông

Ngược lại, người đọc lại có xu hướng phê bình – thậm chí phê bình vội vàng, hoặc tỉ mỉ một cách không cần thiết, mà không nắm vững mọi khía cạnh. Hơn nữa, có những trường hợp ý kiến ​​của nhiều người chỉ là… lặp lại ý kiến ​​của một người, thay vì có ý kiến ​​của riêng mình. Cái nhìn, do đó, không được hiểu thấu đáo.

*

Nhưng cũng có trường hợp True-False trong chính tả là rất rõ ràng. Ví dụ, từ “hiu hiu” chỉ gió thổi nhẹ, thổi nhẹ, nhưng nếu viết là “hiu hiu” thì sai (“hiêu” dùng để chỉ thái độ kiêu căng, ngạo mạn).

Ngủ “khói” … không thể viết là “cháy” (đốt ở đây là cháy, khác với “khói ngủ”, hoặc “buồn”, “thịt thiu” …

Tiếng Bắc có thể coi là “chuẩn” cho cả nước, nhưng nó không hoàn hảo. Vì khi viết thường đúng các dấu sắc, huyền, hỏi, ngã… rất chính xác. Tuy nhiên, khi nói hoặc đọc, người miền Bắc thường không phân biệt được rõ ràng các từ như sx, ch-tr, r-gi-d. Trong một số lĩnh vực, vẫn còn có sự nhầm lẫn. Tuy nhiên, nếu đọc không phân biệt được nhưng viết vẫn đúng thì không thành vấn đề, vì nghĩa vẫn đảm bảo.

“Rượu bia” Giọng miền bắc nghe như “phép màu”, sai cũng không sao, mọi người vẫn có thể hiểu được. Nhưng viết “uống … ảo thuật” là không đúng. Hoặc, nếu bạn là người miền Bắc như tôi, hãy đọc nó “rượu” được “rượu” (chữ “r” thành chữ “d”), nói là sai, nhưng khi viết, tôi cũng viết sai: Tôi thích uống … rượu ma thuật không thể nhìn thấy nó ở tất cả.

Sai lầm phổ biến nhất là ký tự ln. “Đi hướng này” được viết là “Lấy liên kết này” trên bảng chỉ dẫn dành cho người đi bộ. Nói sai thì dễ hiểu, nhưng viết sai thì khó chấp nhận. Thanh niên lớn lên sẽ học ngay cách viết đó, nếu không chú ý sẽ trở thành… truyền thống! Thực sự không có lối thoát.

Tiếng Nam Bộ tuy không có lỗi này nhưng lại sai ở chỗ khác. Những từ đọc sai, dẫn đến viết sai chính tả thường là ask, fall, vd, ct; qu-gu. Đặc biệt, những từ khó phân biệt đối với hầu hết người miền Nam là phụ âm cuối. N đẹp ng. Ví dụ, hai chữ cáiN (không có g ở cuối) và từ chog (Vâng g): Từ “chá.”ng choáng ngợp “đọc nhầm rồi viết sai chính tả thành” cháng nghẹt thở “;” wow “ngng”Thành“ chea ”NN“; “uốngN VângN” được viết là “uốngng Vângng “; “ngắn”t“viết ra” ngắn “c“: Tôi lùnt đi dạo một đám thạch nam “ nhưng viết “Tôi lùn”c Đi …”, thì đó cũng là một “tội” cho ngôn ngữ. Vì vậy, việc lưu ý viết sao cho đúng là vô cùng quan trọng. Biết, để không sai, không chỉ trích. Bạn không nên để sự chủ quan của mình … ảnh hưởng đến những gì bạn bình luận.

Nhưng điều quan trọng tôi muốn nói ở đây là dù là miền Nam hay miền Bắc, liệu nói Dù đúng hay không thì vẫn có thể chấp nhận được. Và hơn thế nữa, vẫn có thể đồng cảm với “tính cách địa phương” của ngôn ngữ một vùng miền (phương ngữ), dù cùng quê hương. Miễn là khi viết cần viết Chính xác. Nếu không, nó sẽ không có ý nghĩa gì hoặc trở nên khác biệt, khiến người viết không muốn viết hoặc muốn nói. Đọc sai cũng có thể chấp nhận được, nhưng viết sai: “Tôi ăn cơm… gOh” sau đó làm thế nào để hiểu?

Trên thực tế, ngôn ngữ nào cũng có những vấn đề riêng … những chuyện vặt vãnh như vậy. Và những nhận xét trên chỉ là chung chung. Ngoài ra, vẫn có những trường hợp ngoại lệ. Đã có trường hợp người Hoa hay người Nam viết rất chính xác, dấu hỏi dấu ngã đi đến đâu, “n” hay “ng” đặt đúng chỗ… Vậy là tùy. Nhìn chung, theo quan điểm cá nhân, trước hết người viết cần viết đúng và chính xác về từ vựng. Phong cách là một vấn đề khác. Gọn gàng, nhưng không có nghĩa là đóng khung, cứng nhắc. Nhất là khi chỉ bàn về văn học, chưa nói đến phê bình văn học, càng không nên phê bình theo kiểu “chương hồi” dễ trở thành máy móc, mà nếu không khéo léo thì sẽ thành… toàn văn.

Tôi nghĩ đơn giản, đọc một tác phẩm văn học, tôi thích có cái nhìn “thoáng” hơn, để ý đến cái hồn của văn bản. Tôi thường chú ý rất nhiều đến những suy nghĩ và cảm xúc chứa đựng trong đó. Và, tất nhiên, cách viết có tốt, ngắn gọn, hấp dẫn hay không.

Xem thêm: Những cuốn sách của Thầy Thích Nhất Hạnh giúp bạn sống vui mỗi ngày

Nhưng nếu lỗi chính tả nặng đến mức mắc lỗi cả câu, hoặc cả đoạn văn. Hoặc văn bản, sử dụng từ ngữ tối nghĩa, khiến người đọc hiểu một cách mơ hồ, có thể được coi là không thể chấp nhận được.

Mặc dù tôi không chấp nhận cách viết cẩu thả và lỗi chính tả thô thiển, nhưng tôi thực sự thông cảm với tiếng vernaculars, các ký tự cổ và không tính tiếng lóng. Sai chính tả do đọc sai, do giọng địa phương có thể chấp nhận được. Nêu lên những vấn đề nêu trên về tiếng Việt không phải để chỉ trích mà là để lưu ý và ngăn chặn tình trạng lỗi ngày càng lan rộng. Vì địa phương nào cũng có cái đúng cái sai, phải hết sức tinh tế. Chỉ cần một chút quan tâm đến tiếng Việt là đủ để nhận thức được trách nhiệm trong lời nói và chữ viết hàng ngày. Và ngay cả khi bạn tự tin vào bản thân, bạn vẫn phải cẩn thận … cho chính mình. Nhưng làm thế nào để quan tâm đến người công chính? Một bài thơ nổi tiếng như Truyện Kiều mà cũng bị đem ra mổ xẻ với cái nhìn méo mó, đòi sửa cái này cái kia xem ra hơi quá.

Theo quan điểm ngôn ngữ học, vì ngôn ngữ luôn có đặc điểm chung và quy ước nên có những trường hợp một từ dùng lúc đầu có thể không đúng, nhưng do “quần chúng” dùng nhiều, dùng hoài. Quen biết. Thế là “người đúng” chưa kịp… lên tiếng thì chữ “sai” hay “không đúng” đã bay quá xa nên đành phải chấp nhận… Từ đó, từ đó trở thành ngôn ngữ. được sử dụng trong cuộc sống và cũng được viết (sai) theo cách tương tự….

Giá như Việt Nam có một quy tắc riêng về ngôn ngữ thì còn gì bằng. Vì vậy, chỉ cần dựa vào đó để tìm ra câu trả lời, tiết kiệm thời gian phải tìm kiếm. Nhưng điều này, nếu có, thì… “mâu thuẫn” với quan điểm ngôn ngữ học (nghĩa là ngôn ngữ đôi khi không cố định, hay bất biến, mà là quy ước, và thay đổi để thích ứng với hoàn cảnh).

Suy cho cùng, ngôn ngữ cũng chỉ là tương đối. Những từ mới “sáng tạo” mà không có nhiều ý nghĩa thì dù phổ biến một thời gian cũng sẽ bị… đào thải từ từ.

Trở lại với chữ “dòng”, nếu suy ra từ chữ Nôm, dùng từ “dụng” và thêm bộ “phong thủy” thì chữ Nôm “dòng” nghe có lý hơn là “dòng”.

Mặc dù tôi vẫn quen dùng từ “suối” để chỉ “dòng sông” hay “dòng đời.”. Và từ “dòng dõi” chỉ dòng dõi. ‘ Tuy nhiên, theo tôi, là “dòng dõi” hay “dòng dõi” đều được. Quan trọng là ý nghĩa không sai.

Môn Văn có vấn đề là không chính xác như môn Toán, để có thể kết luận “dòng họ” hay “dòng họ”, “dòng sông”, “dòng sông” là sai hay đúng.

Xem thêm: Tìm Những Bài Thơ Về Những Lời Hứa Hay, Lời Hứa Cho Gió Thổi ❤️ Đừng Giữ Lời Hứa

Sử dụng lập luận toán học Đúng-Sai về “dòng” hoặc “dòng” để kết luận về một tác giả, hoặc giá trị của toàn bộ tác phẩm, hơi vội vàng và không chính xác. Ý nghĩa là quan trọng trong trường hợp này.

Nguồn: Chuyenla.com

By admin

Leave a Reply

Your email address will not be published.