Mon. Oct 3rd, 2022
Hòa thượng thích thành thật

Thầy Thích Chân Tính, thế danh Nguyễn Sỹ Cương, sinh năm 1958, tại Daklak, quê hương Bắc Ninh. Anh là con thứ 2 trong một gia đình có 7 anh chị em, bố là Nguyễn Sỹ Hiệu, theo nghiệp quân sự, mẹ là Nguyễn Thị Đang đảm việc nhà. Thời niên thiếu, ngoài việc phụ giúp gia đình, với bản tính cần cù, hiếu học và yêu thích đọc sách, anh đã tích lũy cho mình một nguồn kiến ​​thức vững vàng.

Bạn đang xem: Hòa Thượng Thích Chân Ngôn

*

Năm 1973, trong kỳ nghỉ hè, tôi đọc cuốn sách “Câu chuyện về Đức Phật Thích Ca“, Tôi đã hiểu được nguyên lý vô thường và thấy rõ bản chất của cuộc sống thế gian là tạm bợ. Từ đó, cội thiện đã nảy nở, hạt giống lời Phật dạy được hồi sinh nên trong thời gian này đã có lúc anh. bỏ nhà đi chùa xin xuất gia học Đạo, cuối cùng, hướng về Phật pháp, nguyện vọng xuất gia học Đạo của Thầy cũng được gia đình chấp nhận.

Cuối năm 1973, vừa tròn 15 tuổi, Ngài xuất gia với Hòa thượng Ngộ Chân Tử tại chùa Hoằng Pháp. xuất gia 3 năm, năm 1976 thọ giới Sa Di Ni.

Năm 1979, anh vào TP. Hồ Chí Minh theo học các khóa Phật học. Năm 1981, thọ giới Tỳ Kheo Ni, trụ trì chùa Long Hoa, Quận 3. Ngoài việc tu học Phật pháp, năm 1985, Ngài là sinh viên Khoa Ngữ Văn, Trường Đại học Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh (nay là Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn).

Năm 1988, Hòa thượng viên tịch, được Giáo hội và anh em trong môn phái tin tưởng tiếp tục trụ trì chùa Hoằng Pháp cho đến ngày nay. Cuối năm 1998, anh có chuyến hoằng pháp tại Đài Loan. Nhận thấy đường lối tu tập, tu hành của chư Tăng và Phật tử nước bạn rất tiên tiến nên khi về nước, anh đã mạnh dạn thay đổi. Thầy quyết tâm thực hiện mô hình tu tập dựa trên những kiến ​​thức đã học, nhưng có nhiều cải cách để phù hợp hơn với bản sắc dân tộc, đất nước, con người Việt Nam nói chung và Phật tử Việt Nam nói riêng. Từ đó, các khóa tu Phật Thất được mở ra và phát triển cho đến ngày nay.

Năm 2005, với định hướng phát huy lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ, chú trọng rèn luyện nhân cách, đạo đức con người và phát triển nhận thức về nhân quả cho thanh thiếu niên, lần đầu tiên Thầy tổ chức Khóa tu mùa hè dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên dành cho các em. cơ hội đến chùa tu học.

Xem thêm: Vẻ độc đáo của Tượng Phật Quán Thế Âm Ngàn Mắt nghìn mắt

Với lòng nhiệt thành, sự tận tâm và hoài bão trong công tác Phật sự, đặc biệt là trong việc ứng dụng giáo lý nhà Phật vào đời sống gia đình, Ngài đã dành nhiều thời gian để suy ngẫm về vấn đề đổi mới phương pháp hoằng pháp. , sao cho phù hợp với căn cơ và trình độ của quần chúng nhân dân, nhằm gieo nhân duyên cho mọi người biết quay về quy y Tam bảo.

Hằng năm, ngoài việc tổ chức các hoạt động Phật sự tại chùa, thầy còn dành thời gian đi thăm các đạo tràng trong và ngoài nước. Không chỉ hướng dẫn các Phật tử tư thế và cách thể hiện các nghi lễ Phật giáo, Thầy còn tổ chức các buổi chia sẻ Phật pháp nhằm giúp mọi người phát tâm quy y Tam bảo, bổ sung những kiến ​​thức, giáo lý căn bản để ứng dụng trong tu học, giúp mọi người có cuộc sống an lạc, hạnh phúc.

Là con trưởng, Như Lai luôn lấy trí tuệ làm sự nghiệp. Ngoài việc học tập và giảng dạy, anh còn dành nhiều thời gian để viết, dịch và biên soạn sách: So sánh Tôn Giáo, Vua Pasenadi, Chuyện Đức Phật Thích Ca, Sữa Buổi Sáng, Tu Di, Phật Pháp Cứu Đời Tôi, Bằng Cả Trái Tim, Chuyện Thường, Nét Đặc Sắc Của Đạo Phật, Đời Người, Nhìn Lại, Biết Lỗi Nên Sửa…

2. ĐẶC ĐIỂM CỦA TRẺ EM.HT Thích Chân Tính

Tôi sinh ra tại Đắk Lắk năm 1958. Ý thức sống bắt đầu tại Thành Ông Năm, Hóc Môn, Gia Định năm 1964 khi tôi học lớp 5 (nay là lớp 1). Bố tôi là bộ đội Công binh 30, ở cạnh chùa Hoằng Pháp. Nhà tôi ở gần chợ Thành Ông Năm, thỉnh thoảng bố mẹ tôi đi lễ chùa Hoằng Pháp, tôi cũng may mắn được đi theo. Thầy trụ trì chùa Hoằng Pháp đã tặng bố mẹ tôi một số sách do thầy biên soạn và xuất bản. Năm 1967, bố tôi chuyển công tác vào Sóc Trăng theo lệnh của cấp trên. Năm 1969, ông tiếp tục chuyển đến Long Xuyên. Bố mẹ tôi đi đâu cũng mang theo cuốn kinh mà Thầy Trụ trì chùa Hoằng Pháp tặng. Vào năm 1972, trong kỳ nghỉ hè, tôi có thời gian rảnh, vì vậy tôi đã đọc những câu kinh đó. Có lẽ do cội nguồn tốt đẹp từ nhiều đời nên khi đọc xong, tôi lập tức thích và say mê Phật pháp. Tôi bắt đầu đi lễ chùa, tụng kinh, nghe Pháp ở chùa Hội Tông gần nhà. Thỉnh thoảng về tịnh xá Ngọc Giang thành phố Long Xuyên dự lễ, các sư thầy tặng những cuốn sách như Tứ Niệm Xứ, Anh Nhiên Đăng, Giác Huệ Thi Tập,… Đọc những cuốn sách này như một động lực thúc đẩy tôi hướng tới con đường xuất gia và giải thoát. Nhờ thấm thía lời kinh nên lòng đạo mỗi ngày một lớn, tôi xin cha mẹ cho xuất gia, nhưng họ không đồng ý. Tôi quyết định chạy trốn khỏi nhà. Lần đầu tiên không thành công. Từ kinh nghiệm đó, lần thứ hai tôi thành công và đến trú tại một ngôi chùa ở Chợ Mới, Long Xuyên. Sư trụ trì đồng ý cho tôi ở lại tập sự nhưng được vài ngày thì tôi chán, vì lúc đó trong tâm tôi thích đi tu. Tôi xin cho cháu xuất gia, rồi đến xin các sư ở chùa cho xuất gia nhưng không được chấp nhận với lý do cháu chưa đủ 18 tuổi. Tôi ở nhà tiếp tục nuôi chí hướng ra ngoài, chuyên tâm học Phật pháp. Một ngày tôi đọc cuốn sách Trên con đường hành động do Thượng tọa Ngộ Chân Tử trụ trì chùa Hoằng Pháp. Biết được cuộc đời và con đường sự nghiệp của Hòa thượng từ bắc chí nam, thể hiện một sự tu dưỡng chân chính “Cầu trên đi xuống“Tôi vô cùng kính trọng đạo đức và sự hoằng pháp lợi sinh của Ngài. Tôi nghĩ đây là một vị Thầy đáng kính mà tôi có thể nương tựa để tu hành. Tôi cầu xin cha mẹ cho tôi trở lại chùa Hoằng Pháp để đi tu và bố mẹ tôi đã đồng ý.

Giữa năm 1973, tôi rời nhà ở Long Xuyên, trở về Gia Định, vào chùa Hoằng Pháp để bắt đầu cuộc sống mới. Sư trụ trì lúc đó đã 73 tuổi nhưng còn rất khỏe mạnh, trông như tiên nữ, toát lên vẻ đẹp của một bậc cao tăng. Anh ta có vầng trán cao, chiếc mũi to, khuôn mặt hồng hào, phúc hậu, đôi tai dài, đặc biệt là một chùm tóc mọc ra từ tai, giọng cười đầy uy lực, bước đi rất vững vàng và nhanh nhẹn. Sau 3 tháng đào tạo, tôi đã có thể trở thành một nhà sư. Khi tôi đến chùa, đã có một số sư huynh đã xuất gia từ trước và hơn 10 sư cô ở làng Cổ Nhì Long Thành, chỉ cùng Hòa thượng tu học, giúp nuôi dạy các em nhỏ mồ côi. Cũng có một số sư cô xuất gia theo Hòa thượng và một số đến quy y, tu học.

Sự có mặt của tôi tại chùa Hoằng Pháp cũng là một nhân duyên. Thuở nhỏ, tôi đến chùa Hoằng Pháp lần đầu vào năm 1964. Chín năm sau (1973) tôi trở lại chùa Hoằng Pháp để đi tu. Năm 1979, tôi rời chùa lên thành phố tu học. Năm 1981, tôi vượt biên ra nước ngoài, tưởng không còn cơ hội quay lại chùa Hoằng Pháp, nhưng đâu ra đấy. Năm 1988 Hòa thượng viên tịch, không có anh em nào kế thừa, tôi phải nhận trách nhiệm trụ trì chùa Hoằng Pháp cho đến ngày nay. Có lẽ tất cả là số phận.

Xem thêm: Những Câu Nói Hay Về Giáo Dục, Những Câu Nói Hay Về Giáo Dục

……………………………………………………………………………………………… …………………… ..

Nguồn: Chuyenla.com

By admin

Leave a Reply

Your email address will not be published.