Mon. Oct 3rd, 2022
Đoạn kết Truyện Kiều
*

Bạn đang xem: đoạn kết của Kiều

Sự trở lại của Kim Trọng – Thuý Kiều không còn là một kết thúc theo nghĩa kết thúc là kết thúc, là kết thúc của một câu chuyện cổ tích, là sự khép lại số phận của những con người – những nhân vật mà trước đó, tác giả đã dày công Mang chúng đến. vào trò chơi hội đồng sáng tạo. Cuộc hội ngộ hóa ra không hề êm đẹp trong lòng người đọc cho đến tận hôm nay … Để chống lại quan điểm cho rằng lẽ ra Nguyễn Du không nên đưa Kiều trở lại với cuộc đời từ ngọn sóng trước, Xuân Diệu đã từng phát hiện ra: Cuối cùng, ông đã đưa ra một lời buộc tội mới: “Đây, nạn nhân của mười lăm năm bay!”. Đó là cảm nhận khác lạ, độc đáo của ông hoàng thơ tình trong những năm đánh giặc. Nhà nghiên cứu văn học Đỗ Đức Dục cho rằng: “Cái kết có hậu của Truyện Kiều của Nguyễn Du trước hết là đi theo một thể văn dân tộc phù hợp với tâm lý con người Việt Nam, tránh cực đoan trong kịch, yêu cái hiền, cái nghĩa. (…) Cảnh đoàn viên có sự hiện diện thực sự của nó vì dù xảy ra như một trường hợp cá biệt hay ngẫu nhiên thì nó vẫn làm nổi bật bi kịch cuộc đời Thúy Kiều. “Một con đường khác …”. Rồi anh xúc động nói: “Ôi cảnh đoàn viên ấy! Cho đến hôm nay, sau ngày đất nước thống nhất 30-4-1975, dân tộc ta mới thấm thía!” (Đầu tiên). Không khó để nhận ra sự mâu thuẫn trong bình luận vừa được trích dẫn ở trên. * Khi “chuyển thể” Kim Vân Kiều truyện của tài hoa Thanh Tâm thành Truyện Kiều, nhà thơ của chúng ta đã có những sáng tạo vượt bậc trên cả bình diện nội dung và nghệ thuật. So sánh từng dòng, từng dòng của hai tài liệu, bạn sẽ thấy sự thay đổi kỳ diệu. Tuy nhiên, tại sao khi phục hưng, Nguyễn Du gần như giữ nguyên tác?! Ngay cả lời bài hát, nhiều chỗ hầu như không thay đổi: – Kim Vân Kiều truyện: “… Nhưng Thúy Kiều đã nhanh chóng gạt đi, nói rằng: xưa dù đã thề non hẹn biển, nhưng vì thời tiết thay đổi, Thế chuyện cũ cũng nên để cho nước chảy xuôi, còn nói gì đến chuyện … ”,“ Còn thiếp, chẳng may chịu trăm ngàn đày ải, hoa đã tàn, trăng cũng tàn, Vẫn còn trơ trẽn. Nếu buộc tóc mỏng để trở thành một tân binh, so với một quý ông, bạn không thấy xấu hổ về bản thân mình sao? ” (2)… – Truyện Kiều: “Lời hẹn ước xưa, Tự xét mình mưa nhiều gió. Càng nói càng xấu hổ, đành để cho nước triều chảy xuống”. (…) Chữ trinh đáng giá ngàn vàng Ngọn đuốc hoa không hổ danh người xưa. Kể từ đó, tôi đã suy yếu dần. Mưa gió rơi, Trăng tàn, hoa tàn. Kim Vân Kiều truyện: “… Kim thấy mọi người đã đi hết, bèn dời ngọn đèn bạc lại gần để nhìn kỹ gương mặt Thúy Kiều một lần nữa, thấy nàng vẫn còn đôi mắt tinh tú lấp lánh, hai má vẫn ửng đỏ như làn sương mờ của. hoa thược dược, mưa xuân đang thổi bay hoa đào, nhân tiện nhẹ nhàng nới lỏng thắt lưng lụa, cởi quần áo của nàng, giúp nàng mê luyến, đưa tay xoa xoa nơi ân ái cuồng nhiệt, dần dần lộ ra vẻ tham lam. hối hận.Nhưng chẳng trách, tình yêu của nàng đối với hắn như keo sơn, vậy mà vừa nghe được câu chuyện giao hợp, nàng lập tức cự tuyệt (…), nàng nói thẳng: Thiếp này thật là thi thể thối rữa, lẽ ra phải chết a Từ lâu, Lang Quân có tình yêu lớn với thiếp nên đành phải ân hận nhận đạo của phu quân ”. – Truyện Kiều: Canh khuya tranh gấm Dưới ánh đèn, má đào thêm xuân Người tình Cô gặp lại người yêu, nàng nói: “Mình đã có phần của mình, không thể làm gì hơn mình được”. đã rời đi! Nghĩ đến anh ấy, tôi xin lỗi, tôi vui vẻ gọi điện nói điều gì đó. Tôi xấu hổ về bản thân., cũng mặt mũi đậm, mặt dày khó coi! Nhưng như đang ôm ấp vành ngoài. Vẫn cố mở đối mặt với người qua đi Lại như thói đời của người ta Nhặt hương dưới đất, bẻ hoa cuối mùa Cũng là show bẩn, Còn đâu tình yêu nữa Chỉ là kẻ thù! Người thương ta xấu với người khác, Yêu nhau bằng mười! ” Nguyễn Du đã giữ nhân vật Thanh Tâm, để họ lên tiếng như một khẩu ngữ cho những luân lý gượng gạo. trong truyện Kim Vân Kiều truyện – thứ vốn dĩ họ Nguyễn đã coi thường ngay từ khi hai người đặt chân lên đất Thanh Minh. Lạ lùng hơn nữa là cách ứng xử tiếp theo của hai đôi tình nhân này trong đêm hoàn mỹ: – Kim Vân Kiều truyện: “… Nếu vậy thì hiền nhân thực sự không phải là cái yếm, mà là một trong những cái hào. Hôm nay nàng dâu đã đặt mình vào hạng phụ nữ tiết kiệm xưa nay, nhưng Kim Trọng nay không dám có những ham muốn hoang dại.- Truyện Kiều: “Gương trong sáng không bụi trần, Một lời nói chắc đời đời kiếp kiếp. thêm kính trọng (…) Nói với quý phi, Người thợ sửa ống nước sớm như ai? ”Phải chăng Thúy Kiều – Kim Trọng đã tự tay xóa đi lời trăng trối để treo gương thanh đạm trong chốc lát? Kiều đã thành nước, một đại tài, hiện tại xem ra nàng sắp được tôn làm anh hùng hảo hán! Vì vậy, đêm đó nàng quyết định … Làm sao có thể quyết định? Trong đêm thích hợp, hai người nói quá nhiều mà không tâm sự (nhất lần gặp nhau, vì khi đến … Gà trống gáy sáng, trời vừa ló rạng chưa nhận lời). im lặng!), họ đáp lại không huyên thuyên, kể khổ không riêng gì Thúy Kiều – Kim Trọng mà còn có Vương Quan, Thuý Vân, ông bà nội họ Viên, từng động tác, từng lời nói, từng tiếng nói trong ngày sum họp réo rắt như một sự sắp đặt máy móc của cả người tài danh Thanh Tâm và tác giả Truyện Kiều. Nguyễn Du phải tuân thủ cái kết có hậu truyền thống? Không, ông đã vượt xa những công thức cổ điển của thời gian. Nguyễn Du muốn đáp ứng “giấc mơ bình dân” (3)? Bạn có thấy ước mơ của mọi người thật đơn giản và gượng ép không? Vì quá yêu nhân vật nên Nguyễn Du không để họ có một kết cục bi thảm? Nếu vì tình yêu mà họ lại đoàn tụ như thế thì không còn tình yêu nào khác ngoài sự thù hận … * Quay lại đoạn cuối Truyện Kiều là thấy mâu thuẫn không hồi kết … Dường như có một sự bế tắc nào đó. không thể khắc phục được. kết thúc Truyện Kiều, kết thúc thiên tài?! Bao nhiêu mâu thuẫn trong triết lý Truyện Kiều cũng bắt nguồn từ sự bế tắc đó?! Chỉ có thiên tài mới có thể nhìn thấy những chân trời và giới hạn vượt trội của nó.

Xem thêm:

Xem thêm: Hình ảnh hoa Ưu Đàm Có phải hoa ưu đàm không? Hoa Của Sự Lo Lắng Là Gì?

Chưa có nhà văn nào đắm đuối với văn chương như Nguyễn Tiên Điền. Trong Cảm hứng, ông viết: Sống trăm năm là chết với văn chương ”(4) Ông dùng văn chương để viết về những điều nhìn thấy (mục tiêu, ý kiến) với nỗi đau lớn – những điều hầu như khó – nói – đặt. thành lời .. Văn chương, đối với ông, là một mâu thuẫn Trong bài U hu, ông viết những câu khó diễn đạt khác: Ở xứ lạ, giả vụng về để ngăn cản phong tục.Trong bài văn của Kiểm điểm, Người nói rõ hơn: “Thời loạn cũng phải cười, khóc cho thuận theo thời thế” (7) Thì trong Xuân thu, Người lại cất giọng ngậm ngùi: “Trên đường công danh. , lợi, buồn hay vui không phải tự nhiên mà có 8) Chính vì vậy, ở Truyện Kiều, ta thấy được những mâu thuẫn ngay trong cách đặt vấn đề và giải quyết vấn đề, ở sự nửa vời giữa nhiều người trong một Nguyễn Du có sự khái quát. : Kiếp sau ai cũng là chữ Mặt đất luôn là sông Mi La (9) Ông cũng hiểu một lý lẽ khó ument khi ông bàn về Khuất Nguyên: Nếu chiếu chỉ của ông ấy ban hành khắp thiên hạ thì không có nhà Lý. Tôi tiếp theo Quốc Phong? (10) Như vậy, Nguyễn Du không chỉ lên án xã hội phong kiến ​​(ở Trung Quốc hay Việt Nam lúc bấy giờ) mà ông còn nói đến cổ hủ. Anh không chủ yếu nói lên nỗi đau của bản thân mà muốn nói về sự bất công của thế giới – Trên đời được sinh ra từ đâu? Anh không chỉ nói về sự ghen tuông nhất thời, mà còn nghĩ về sự thù hằn muôn thuở của vạn vật. Ông không chỉ nói về một Trăm năm trong cõi nhân gian, mà còn nhìn về đêm dài đen tối của trời đất. Ông phát hiện ra rằng kinh vô ngôn mới là kinh thật … Khi tìm hiểu Truyện Kiều, nhiều người dễ dàng chấp nhận một luận điểm cho rằng, do Nguyễn Du chưa nhận thức được vấn đề giai cấp và đấu tranh giai cấp nên ông chưa tiếp cận được với xã hội. mức độ điển hình nhưng mới dừng lại ở mức độ điển hình tâm lý (11). Quan niệm điển hình như vậy khi đọc Nguyễn Du đã thu hẹp tư tưởng của người xưa, đưa vùng tiếp nhận của người đọc thuộc nhiều dân tộc, thời đại trở về một quỹ đạo cố định, bất biến. Có một điều cần phải bàn, không rõ từ đâu mà có một lối suy nghĩ gần như tự nhiên: Mỗi khi nhắc đến những suy nghĩ mông lung, bế tắc, luôn giằng xé, tìm tòi của một tác giả nào đó, người ta thường soi mói. đó là một “hạn chế”. Trong thực tế, điều ngược lại phải được hiểu là đúng. Đau đớn đến tận cùng, đến nghi ngờ, đến giằng xé để thấm thía một giá trị của trí tuệ là cái kết kỳ diệu của những thiên tài nghệ thuật. Nếu bạn không phải là một thiên tài thơ, bạn sẽ không có cảm giác đó. Một nhà thơ thường thuộc tầng lớp trung lưu sẽ không có những bế tắc không thể giải quyết được. Đến đây, Nguyễn Du, Nguyễn Trãi, Nguyễn Khuyến, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Công Trứ, Hàn Mặc Tử… có nơi gặp nhau… Đoạn kết Truyện Kiều, vì thế, được coi là một đoạn kết không có hậu. chấm dứt. Bi kịch không kết thúc như vậy. Những câu chuyện dân gian cũng không có cái kết éo le đó. Đó là tận cùng của một tâm hồn giằng xé, bế tắc và đau đớn: Lặng lẽ đọc câu hát hỏi trời, hỏi đâu? (12) Hà Tĩnh – Đà Nẵng, Thanh Minh, Giáp Thân, 2004 (1), (3), (11) Hiện thực thời đại Nguyễn Du, Văn học, 1989 (2) Phạm Đan Quế, Truyện Kiều và Kim Vân Truyện Kiều, Nxb Thanh niên, 2003 (4) Văn chương Trăm năm chết (chữ Quốc ngữ) (5) Độc Tiểu Thanh ký (6) Di hương, sơ chế phòng lệ, Toàn thế hỗn loạn, chín cô nương ( U) cư) (7) Tuần danh có thể đỗ tế (Tập Thị) (8) Danh lợi trường kinh Tử Tiêu Tần (Xuân Thu Lưu) (9) Hậu nhân chi thượng, kinh thiên động địa Mi La (Xuân Thu) Hồi chiêu hồn) (10) Chính thống tặng lệnh cho thế tử Hạ Hữu Lý Tạo Tổ Quốc Phong (Tường nói về sĩ Tam Lư) (12) Ám ảnh Thiên Nguồn gốc Cao Hà (Thực sự quyến rũ)

Nguồn: Chuyenla.com

By admin

Leave a Reply

Your email address will not be published.